Nhân dịp tham gia diễn đàn, mạn phép anh em, tui có câu truyện ngụ ngôn (tự sáng tác - nên không hay lắm) gửi AE nghẫm nghĩ. Mong cho hạnh phúc các gia đình ngày càng nhiều nhiều như nước biển Đông. Vì hạnh phúc của AE thì mình cũng được thơm thêm - theo phương châm: một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Bài viết có thể vô tình trúng vô ai đó, nếu vậy kính mong hai chữ đại xá; ba chữ: đại đại xá. Kính mong.
Truyện kể: Gia đình nhà cò vừa có thêm chú cò con. Đêm đêm cò con hay khóc dạ đề. Cò bố thao thức thương con và nhớ... hát ru rằng:
Con cò, cò bay lả, lả bay la.
Bay từ là từ cổng phủ, bay ra là ra cánh đồng....
Có bác cò hàng xóm nghe được (hình như bác Hưng hay bác Cường gì đó - giả sử thôi. Hi Hi Hi), mới hát rằng:
Cu cò, cò bay lả, lả lung tung.
Bay từ là từ trong ổ, bay qua là qua xóm làng.
Ấy anh cò rằng, ấy anh cò ơi!
Rằng hãy nhớ tới tương lai, mà rằng hãy nhớ tới tương lai.
Hát đến đây thì sợ chị cò nghe được lại nhéo tai anh cò nên bác cò không hát nữa. (Nói nhỏ chứ nhéo tai là quá ít, có khi còn đòi tiền, ấy quên: chia tài sản hay là chia tay... cũng nên).
Truyện chỉ có vậy, nhưng sợ phạm huý nên có vần thơ tạ tội:
Khốn đời có đứa hay châm
Để tao mãi nghĩ, mãi ngâm đau đầu.
Hôm nào uống rượu giải sầu
Chúc ba bốn chén, cho nhầu mặt đi.
Hôm nào uống rượu tui xin tạ tội với AE (nếu có tội).